Chia sẻ với Mogi, bạn Nguyễn Phong Phú, sinh viên năm 2 của một trường Đại học tại TP.HCM chia sẻ: "Chúng em thường tìm nhà trọ giá rẻ và thuận tiện. Tuy nhiên, đôi lúc chúng em cũng phải vất vả tìm kiếm nhằm được một mức giá hợp lý nhất.". Trên đây chính là xu
Cả hai quen nhau trong một tình huống dở khóc dở cười rồi sau đó duyên số đẩy đưa Tư Đồ Mạt dọn đến thuê trọ tại nhà Cố Vị Dịch, bắt đầu những tháng ngày "chung sống" của cặp đôi "oan gia ngõ hẹp". Lâu dần, họ nhận ra nhiều nét đáng yêu của đối phương và nảy sinh tình cảm.
Thể Loại: Kinh Dị, Truyện Ngắn, Tâm Lý, Ma Quỷ, Truyền Thuyết Đô Thị, Giết Người, Hồi Hộp, Tâm Linh Tác Giả: Becca Tuyển. Chuyện Rùng Rợn Của Sinh Viên. Chuyện Thứ 3 - Viết Báo Cáo. Thể Loại: Kinh Dị, Truyện Ngắn, Tâm Lý, Ma Quỷ, Truyền Thuyết Đô Thị, Giết Người
Nội dung bài viết. 1 Ưu điểm. 1.1 An toàn và không lo mất đồ. 1.2 Dễ tạo thói quen sinh hoạt cân bằng. 1.3 Được quan tâm nếu gặp chủ trọ dễ tính. 2 Nhược điểm. 2.1 Bị dòm ngó và ý kiến cách sống. 2.2 Giờ giấc cố định. 2.3 Chi phí.
Truyện ma : Căn phòng không mở cửa | Cô sinh viên thuê trọ và bí mật ngôi nhà toàn ma Chia sẻ Một cô bé sinh viên mới lên thành phố học và vô tình thuê phải căn phòng trọ có một hồn ma thần vòng và câu chuyện bí ẩn đằng sau. Mời các bạn theo dõi bộ truyện Căn phòng không mở cửa của tác giả Mạnh Ninh. DONATE CHO TŨN ĐỂ MUA TRÀ THUỐC :
. Ngày ấy em còn là sinh viên, tụi em có 9 người thuê chung 1 căn nhà ở gần chợ Hòa hưng Q10, căn nhà rộng khoảng 3m và dài khoảng 10m, trên có gác gỗ dài, lên gác gỗ là cầu thang gỗ, dưới cầu thang gỗ là cái nhà tắm và vệ sinh, nhà cho thuê có luôn giường chiếu và tủ. Khi mới dọn đến chúng em có thấy bùa chú dán khắp nơi, tụi em thu dọn và dẹp hết đi. Bình thường khi tụi em ở dưới nhà là nghe trên gác có người bước đi, khi vào nhà tắm là thấy bóng người đi lên đi xuống cầu thang gỗ, nhiều lần tưởng đứa nào về cứ vừa tắm vừa nói chuyện, khi tắm xong ra thì chả có ma nào. Lúc đó tụi em lại nghĩ là nhà bên đi nó vọng sang nhà mình, hii. Một thời gian sau thì dứa nào cũng nằm mơ thấy điều kì lạ, kỳ lạ hơn là cả 8 đứa mơ thấy có 1 người thôi, mà em thì chưa thấy, giấc mơ chúng nó thấy 1 cô gái trắng ôi la là trắng, mà chả bao giờ thấy mặt cô í, tụi nó sợ nên dọn dẹp bàn thờ phòng khách và bắt đầu cúng vào ngày rằm và mùng 1. hôm ấy là rằm tháng 7, em đi học về thấy 1 dĩa trái cây trên bàn ăn, chả hỏi ai em cứ ngồi xuống gọt ăn, 1 đứa nhìn thấy hét lên rằng trái cây để cúng, em cũng chột da nhưng trót ăn rồi, lại nghĩ bụng làm gì có gì, cúng vớ vẩn… đêm hôm ấy là 1 đêm dài với em. Nói thêm chúng em là phụ nữ, căn nhà có 1 phòng ngủ đẹp ở tầng dưới thì có 3 cô gái ngủ, trên gác gỗ là 6 cô còn lại trải chiếu nằm trên gác, đứa nào đi ngù trước nằm thế nào thì đứa ngủ sau nằm theo đội hình như vậy, hôm í em nằm trên gác, em là người đi ngủ đầu tiên, em nằm dọc theo chiều dài nhà, sát tường. đang ngủ em thấy có người cứ vuốt ve tay em, bực mình em nắm tay em vất ra, rồi vẫn thấy bị vuốt, bực nữa em nắm vất đi lần nữa, lần này cảm giác tê cứng khắp người khi nắm vào bàn tay lạnh tê tái, cái bàn tay ấy nắm lấy tay em mềm nhũn, có đánh chết em cũng biết cái bàn tay í ko phải của cô bé nằm cạnh em, tay cô bé í thô, đen, cứng như tay con trai bé này có thói quen ngủ say là nghiến răng nữa, bàn tay này mềm, lạnh, em mở mắt dòm và má ơi tay trắng muốt mà xanh như của người bệnh, bàn tay í kéo tay em về phía người ta, ngươi ta ngồi trên đầu em, khi ngước theo em thấy 1 phần người trắng trắng quấn vải trắng, em nhắm tịt mắt lấy hết sức bình sinh giật tay về rồi trở minh quay vào tường, nằm nghĩ mình vừa mơ 1 giấc mơ kì cục, đang nghĩ thì có người cứ vuốt tóc em, cô bé bên cạnh ngủ say đang nghiến răng kèn kẹt nhắc cho em biết em đang thức, ko mơ, mà người ngủ say thì ko thể vuốt tóc đều đặn và động tác vuốt rất mềm mại, em sợ đến cứng người, người cứng lại 1 lúc lâu tưởng mình chết chắc rồi thì cô bé nghiến răng í trở mình gác cái rầm lên người em giúp em hồi tỉnh, lấy hết can đảm em ngồi bật dậy, căn phòng do đèn đường chiếu vào cửa sổ nên sáng mờ, 5 cô gái còn lại xếp ngay ngắn như cá mồi dọc theo chiều nằm của em ngủ im thin thít, cô bạn bên cạnh vẫn nghiến răng nhưng em chả thấy “cô” vuốt tóc mình đâu cả. Sợ em phi 1 phát vào giữa các cô í, nằm trùm mền kín đầu và cố dỗ giấc ngủ mà hic cứ thức chong chong, lắng nghe dưới nhà bếp của mình như có hội, ì xèo kẻ đi qua người đi lại, nghe tiếng người nói chuyện như họp chợ mà ko nghe rõ từ nào,chén dĩa va vào nhau loảng xoảng, lâu lắm í tưởng bọn bạn thế nào cũng dậy vì cái ồn ào kia mà chả thấy gì, nằm trong chăn mãi như thế cho đến 1 lúc thì tự dưng căn phòng sáng trưng, qua cái mền mỏng em tưởng ngàn cái đèn pha vào em 1 lúc á, rồi tiếng động cơ gầm rú um lên, điếc cả tai em nghĩ thế nào cũng có đứa dậy mà hic vẫn chỉ có mình em nằm trong chăn thức, tiếng động cơ í bay ngang qua chúng em rồi bay ra cửa sổ và tiếng con chó hàng xóm sủa dữ dội rồi mất tiêu, chả hiểu sao cái ánh sáng đó vừa đi khỏi em ngủ lại được ngay.
Thời buổi kinh tế khó khăn, sinh viên chúng tôi lại càng phải tiết kiệm chi tiêu từng đồng. Tôi và 2 anh bạn cùng khoá là Nam và Min quyết chuyển tới khu nhà trò rẽ tiền mới tìm được, căn phòng chúng tôi thuê là căn phòng giá rẽ nhất dãy. Căn phòng này nằm riêng biệt, cách xa dãy trọ cùng chủ 50m, và căn phòng chúng tôi nằm gần nhà vệ sinh chung của dãy, còn có 1 cái nhà vệ sinh dối diện nhưng bỏ hoang. Vì dãy nhà trọ này nằm khuất phía dưới phía sau, xa khu chợ, trường học, cây cối lại hơi rậm rạp nên giá khá rẻ, đặc biệt chẳng hiểu tại sao phòng chúng tôi sắp thuê lại rẽ nhất, chỉ có 500k/tháng. Khi dọn đến, chúng tôi ngạc nhiên vì phòng có khá nhiều đồ đạc có sẵn, phòng có cả 1 chiếc giường, bàn, và 1 chiếc áo sơ mi nữ màu trắng cổ viền đỏ của ai bỏ quên đầu dọn phòng đến xong xuôi, chúng tôi đi tham quan các phòng trọ khác thăm hỏi với họ rằng mình mới đến, có gì giúp đỡ lẫn nhau. Các phòng trọ ban ngày thường cũng vắng, phòng toàn công nhân thuê, chỉ có vài người già và mấy đứa trẻ là có ở phòng, tất cả đều đi làm đến chiều tối mới về. Nhưng cũng may là đầu dãy trọ có 1 phòng sinh viên nữ thuê nên cũng đỡ buồn. Sáng hôm mới chuyển đến, chúng tôi lau dọn lại căn phòng, thấy cái áo sơ mi cũng đẹp nên tôi treo lại vào góc phòng,biết đâu bạn nữ chuyển phòng trọ quay lại lấy áo. Thằng Nam được phân công đi chợ nấu bữa trưa nay, tôi với Min thì đi qua chào chủ dãy trọ rồi 1 lát ghé phòng 2 bạn nữ làm quen luôn. Bác chủ nhà mời chúng tôi vào nhà uống trà, rồi hỏi – Các cháu thấy phòng trọ thế nào? Ở được không? Ở lâu dài bác sẽ giúp đỡ cho về vài đồ dùng cần thiết. Chúng tôi cảm thấy rất vui vì gặp được bác chủ nhà tốt bụng như vậy, tôi trả lời – Dạ, chúng cháu cảm ơn bác, chắc chúng cháu ở đây ít nhất cũng vài mà chiếc giường, cái bàn là của bác đặt cho phòng chúng cháu phải không ạ?. Bác chủ nhà thể hiện nét mặt có vẻ ngần ngại “Mấy thứ đó của người trọ trước để lại, cháu coi dùng không được thì đem bỏ đi cũng được. Tôi đáp – Dạ không, đồ dùng vẫn còn tốt lắm bác, bọn cháu lau sạch lại là dùng rất thoải mái. Bác ấy thở dài “Ừ, thôi các cháu về lo bữa trưa đi. Mà này, Vài người ở đây có hơi nhiều chuyện, lại thích tám chuyện trêu chọc, các cháu giao tiếp cẩn thận nha, đừng bận tâm nhiều họ nói gì, miễn mình sống tốt là được”. Tôi và Min chào bác rồi ra về, thằng Nam cũng đã đi chợ về, nó đang hì hục nấu cơm. Chúng tôi bàn nhau ghé qua phòng 2 bạn nữ đầu dãy rồi hãy về ăn cơm luôn thể. Phòng 2 cô bạn khép cửa, tôi bước tới gõ cửa. Chờ một lát thì 1 bạn nữ tóc khá dài mở của ra, tôi cười chào – Chào bạn, mình tên Đin và đây là Min, 2 đứa mới chuyển tới dãy trọ này sáng nay, nên ghé phòng bạn làm quen có gì học hỏi những quy định sống ở chỗ này để tạo quan hệ tốt đẹp để còn trọ lâu dài. – Tôi cười cười trêu chọc. Cô bạn cũng trạc tuổi chúng tôi cười rồi giới thiệu “Mình là Nhung, cũng ở đây được 2 tháng à, mình ở với chị Tin lớn hơn Nhung 1 tuổi. Mời 2 bạn vào phòng chơi”. Nhung lấy chai nước lọc mời chúng tôi uống rồi tiếp chuyện – Ở đây ban ngày mọi người đi làm cả nên rất yên tĩnh, ban đêm lại càng tĩnh lặng hơn. Àh mà 2 bạn ở phòng trọ nào vậy, hình như đâu còn phòng trống nhỉ! – Bọn tớ ở phọng trọ cuối dãy, gần nhà WC đó, khi nào rãnh thì ghé phòng bọn tớ chơi cho biết – Hả, căn phòng đó hả???… – Uh, căn phòng đó cũng khá tiện nghi mà giá thuê khá rẽ nữa, Nhung thấy sao? – Àh, không có gì, các bạn là con trai, ở hai ba người thì chắc ổn. Chị Tin đang nấu ăn dưới bếp nghe đến đây cũng lên góp chuyện “Căn phòng đó hình như cũng 1 tháng rồi chưa có ai ở phải không Nhung? Hy vọng mấy đứa em mạnh mẽ, khí chất tốt tới đây ở để xua đi cái u ám ở đây”. – Dạ, chị yên tâm, bọn em vui tính, hoà đồng lắm, hi. Cũng gần trưa rồi, bọn em về ăn cơm, thằng Nam đang chờ ở nhà. – Uh, các em về dọn phòng cho sạch sẽ đi cho thoáng mát. Chúng tôi bước ra được một đoạn, để ý thấy 2 chi em họ vẫn đang liếc nhìn mình rồi bàn tán gì đó, đúng là cũng nhiều chuyện thật nhỉ, bác chủ nhà nói quả không sai. Bước vô phòng, thằng Nam đã dọn cơm xong rồi, tôi báo cáo lại tình hình khu trọ cho nó rõ, đặc biệt về 2 hotgirl đầu dãy trọ. Ba anh em, ăn cơm vui vẻ, rồi đánh một giấc ngủ trưa đến chiều. Khi tôi thức dậy thì đã 17h rồi, chúng tôi ra tiếp tục dọn dẹp phòng rồi chặt bỏ vài bụi cây xung quanh phòng. Căn nhà vệ sinh bỏ hoang đã bị khoá lại, đứng bên ngoài nhìn vô chỉ thấy được phần phía trên qua ô thông gió. Hai căn nhà về sinh đối diện nhau, phần đại tiện được xây cao lên nên ngồi lên đấy có thể nhìn ra ngoài thông qua ô thông gió và nhìn thấy nhà vệ sinh bỏ hoang. Dọn dẹp xong, khoảng 19h tối, thằng Nam đi tắm đầu tiên, vì buổi trưa nó nấu cơm rồi nên tôi với Min dọn cơm rồi tắm sau. Thằng Nam cũng là thằng nhát gan nhất trong 3 đứa, nó sợ ma nhất, ít khi nào tắm khuya, tối lại rủ xem phim ma cũng sợ ra mặt. Tôi với thằng Min hay doạ nó cho vui phòng, được bữa cười sảng khoái. Nam vừa tắm xong bước vào bảo – Sao tự dưng đang tắm tao nghe thấy gió rít qua ô thông gió lạnh quá nên tao vô nhanh. – Mày khùng hả, bọn tao đang nóng gần chết đây nè, coi măm cơm bọn tao đi tắm nè. Giờ này, công nhân họ cũng về rồi, khi nhà vệ sinh chung đầu dãy trọ kín thì họ xuống đây dùng đỡ. Nhưng mọi người đã đến dùng lúc 5h rồi, khi đi qua phòng chúng tôi, họ cứ nhìn nhìn, liếc liếc vào phòng , chắc có lẻ thấy chúng tôi lạ vì mới đến. Thằng Min đi tắm trước, nó tắm nhanh hơn mọi khi rồi vào – Phòng tắm ở đây như có máy lạnh vậy, tao mới dội vài gáo nước mà thấy lạnh ngắt. – Kì vậy bây, chắc tại ô thông gió lớn quá, mà gió ở ngoài tập trung thổi vào nên vậy, ở ngoài thấy bình thường à. Chắc cũng vì vậy mọi người tắm sớm hết là phải. Tới lượt tôi đi tắm, tôi dội gáo đầu tiên thật sảng khoái, nước cuốn đi hết mệt nhọc và mồ hôi của một ngày dọn phòng mệt nhọc. Đến gáo thứ 5, tự dưng gió cứ thổi lạnh buốt cứ như mùa đông đến vậy, nghe tiếng gió như từ nơi hoang vu rừng sâu thổi đến vậy, lạnh thật, cả người cứ run run, tôi cũng vội chạy vô phòng. Tôi lao vào mâm cơm cùng với bọn nó ăn tích cực. Ăn cơm xong thì cũng chỉ biết ôm lấy cái máy tính mà chat chit, xem phim. Ở đây, mọi người cũng ngủ sớm nên đúng là càng yên tĩnh hơn cả ban ngày, phòng của 2 cô sinh viên nữ cũng thấy khép cửa, họ chưa ngủ nhưng cũng chẳng thấy động tĩnh gì, cũng không thấy qua thăm phòng chúng tôi như lời tôi mời lúc sáng. Khung cảnh đêm khuya ở đây cũng thật hoang vu, cứ như trong một bộ phim kinh dị vậy, tiếng ếch nhái kêu ngoài kia văng vẳng, lâu lâu các bụi cây lại rung lên soạt soạt vì gió. Với hoàn cảnh như thế này thì thưởng thức một bộ phim ma hay kinh dị thì thật tuyệt, tôi rủ thằng Min và thằng Nam cùng xem. Tôi bật bộ phim The conjuring mới ra lên, thằng Nam nhát gan nhưng nghe tôi quảng cáo và thách thức cũng tò mò xem cùng. Bộ phim rùng rợn với những cảnh giật thót tim ám ảnh lấy ba chàng sinh viên, người vẫn đang con run bần bật là chàng Nam. Hết phim cũng 23h30 rồi, chúng tôi cũng lo đi ngủ, mai còn tôi với thằng Nam còn đi học tiết đầu, thằng Min mai tới phiên đi chợ nấu cơm. Tôi chọc thằng Nam – Đi gửi tình yêu của mày vào đất gì thì đi trước đi, lát bọn tao đi xong rồi thì đừng có mà nín rồi làm mưa lụt trên giường nha – Đùa à, bộ phim đó chỉ doạ con nít, tao chỉ sợ bọn bây đi sau lại không dám tối tè ra quần cho xem. – Haha, đi đi ông nội! Thằng Nam bước ra ngoài khoảng sân tối mịt chỉ có ánh đèn nhà WC le lói hắt lên cả cái WC bỏ hoang thật rùng rợn. Tôi thì vốn chỉ thấy lành lạnh với khí trời khuya này thôi, chứ bộ phim này thì chỉ để giải trí chứ trên đời này làm sao có ma. Ma mà có thì thật thì chắc những người chết oan có thể linh ứng báo thù rồi, những cái thứ tưởng tượng này làm phim thì doanh thu cao khỏi phải bàn. Đang ngồi tắt máy tính thì bổng dưng thằng Nam mặt tái mắt, miệng ú ớ thở hổn hển, khoá kéo quần chưa kéo lên chạy ào vào phòng, bọn tôi vội lại đỡ nó, lấy nước cho nó uống. Đây là lần đầu bọn tôi thấy nó sợ như vậy, không lẽ bộ phim với cảnh khuya vắng đáng sợ ám ảnh nó như thế, chắc đang tiểu tiện thì có con gì gây kinh động anh chàng thỏ đế này rồi, chắc là con dơi đêm thôi. Một lát sau khi hoàn hồn, Thằng Nam mới kể chuyện – Ma… đang tiểu thì nghe tiếng rú từ phía ô thông gió nhà vệ sinh bỏ hoang, trời tối nên lúc đầu tao không thấy gì nhưng lúc ánh đèn hắt vào thì tao thấy một con ma tóc dài mặc áo sơ mi trắng hình như đang lè lưỡi treo cổ. Tao chắc chắn không phải tao ảo tưởng từ bộ phim đâu, tao dụi mặt nhìn kĩ lại thấy nó thò tay qua ô thông gió nên tao sợ quá chạy thẳng vào đây… – Mày chắc không ảo tưởng chứ, lúc nãy tao có thấy con ma nào đuổi theo mày đâu. Lúc nãy còn nói hùng hổ lắm mà giờ bộ dạng thảm thương quá, haha. Thôi để tao ra doạ con ma đó trả thù cho mày, tao có đeo tượng Phật mà. – Thằng Min trấn an nó. Nghe nó kể cũng ớn lạnh thật, gió ở chổ này về khuya từng hồi cũng buốt quá, lại mới xem phim nữa nhưng đi hai đứa cũng chả sợ gì .Tôi với thằng Min đi vệ sinh, vừa tiểu vừa liếc xung quanh xem sao, liếc vào ô thông gió WC bỏ hoang thử cũng chỉ thấy tối om, cái bóng đèn nhà vệ sinh đối diện đung đưa theo gió hắt vào lúc sáng lúc tối. “Bịch”… cái gì đó rớt xuống đất phía nhà vệ sinh bỏ hoang, bọn tôi giật mình, chẳng lẻ con ma nó treo cổ bị rớt sao? Liếc nhìn về phía đó, nhưng chẳng có gì cả. Sau đó, chúng tôi lại gần thì thấy có một sợi dây thừng to nằm gần cánh cửa nhà vệ sinh đã khoá. Chúng tôi nhặt lên và đem vô khoe với thằng Nam – Bọn tao mới doạ con ma của mày bỏ chạy rồi, nó để lại cái dây thừng treo cổ nè. Còn sợ hết? Ngủ đi rồi mai đi học. – Bọn bây đi chung vậy chắc nó không xuất hiện đâu, tao còn thấy nó nữa chắc tao chuyển chổ trọ khác thôi. – Trời, thôi lần sau không rủ mày xem phim ma quỷ nữa. Tôi vắt sợi dây lên cái cây gần phòng định để mai cột làm dây phơi đồ. Rồi tất cả tắt đèn đi ngủ, chắc thằng Nam đêm nay khó ngủ hoặc gặp ác mộng rồi. Đêm khuya gió ngoài kia thổi như tiếng người ta rú âm ỉ vậy, nhưng đêm đó cũng trôi qua yên bình. Sáng hôm sau, tôi gọi thằng Nam dậy đi học, chắc gần sáng nó mới ngủ được đây. Bốn tiết học ngủ gục trên giảng đường cũng trôi qua, bọn tôi về căn phòng trọ mới. Đi ngang qua phòng 2 cô sinh viên đầu dãy trọ thấy chị Tin đang nấu ăn. Chị Tin gọi bọn tôi lại vào phòng chơi lát, rồi chị nói cứ ấp a ấp úng thế nào đó – Tối qua…mấy đứa em…có ngủ ngon không? – Hi, không ngon sao sáng nay dậy đi học được chị. – Tôi đáp – Uh, vậy tốt rồi. Có thấy gì lạ không? – Dạ chị ơi, tối qua lúc đi vệ sinh, rõ ràng em thấy có con ma…hình như là một cô gái mặc áo màu sơ mi trắng, tóc thả che cả mặt đang treo cổ trong nhà WC, em kể lại nhưng 2 thằng cùng phòng bảo em bị ảo tưởng, đến giờ em vẫn còn nhớ như in chuyện tối qua. – Nam kể. – Chị đừng nghe nó nói, tối qua bọn em có cùng xem bộ phim ma nên thằng gan thỏ đế đó mới bị ảo tưởng vậy, bọn em đã ra xem lại chổ nhà vệ sinh mà chẳng thấy con ma nào cả, nhưng lượm được sợi dây thừng. – Dây thừng? Các em dẫn chị đi xem thử? Bọn tôi dẫn chị Tin tới phòng mình chơi, thằng Min đang nấu cơm thơm nức mũi. Tôi đến cành cây mình vắt dây thừng tối qua nhưng không có. Trên cây chỉ còn mỗi dây cỏ dại. Tôi hỏi Minh – Mày cất cái dây thừng tối quá tao với mày lượm đâu rồi Min? – Tối qua tao tưởng mày vứt đâu rồi, tao có cất đâu. – Lạ nhỉ, rõ ràng là dây thừng sao bây giờ là dây cỏ dại thế này? – Chết rồi, vậy là nó vẫn ám chổ này rồi! – Chị Tin sửng sốt nói. – Là sao hả chị? Bọn em không hiểu.. – Chúng tôi cũng sửng sốt không kém… – Là như thế này, một tháng trước đây ở chổ trọ này có một con bé sinh viên thuê cái phòng này ở, không biết nó bị thất tình hay sao mà treo cổ tự tử trong cái nhà vệ sinh kia. Từ khi chuyện đó xảy ra, chẳng ai dám thuê cái phòng này cả. Ông chủ nhà khoá luôn cái vệ sinh kia, mấy người ở đây cũng ít khi lui tới chổ này, nhưng buổi chiều phải chạy qua dùng cái nhà vệ sinh đối diện cái nhà vệ sinh bỏ hoang. Hôm ấy, có một chú công nhân về hơi muộn qua bên này tắm, cảm thấy gió buốt qua cửa thông gió lạnh quá, chú đứng lên bồn cầu nhìn qua ô thông gió thì thấy cảnh tượng như em Nam thấy tối qua vậy. Vài ba người cũng nghe thấy tiếng rên rỉ của con bé khi đi tắm muộn. Sau đó mọi người có thấp nhang, đốt giấy khẩn cầu vậy nên cứ 5h chiều là tất cả đã tắm em hồn vía có mạnh thì ở chứ ở không nổi thì nên chuyển sớm đi, con bé mà nhát ai đứng tim chết thì chắc mọi người cũng chuyển đi hết quá, tại bọn chị còn tiếc cái chổ trọ giá rẻ này. – Thôi chị đừng kể nữa, kẻo thằng Nam nó chuyển trọ ngay bây giờ luôn mất. – tôi nói. – Uh chị về chuẩn bị bữa trưa đây, các em cũng đừng bận tâm nhiều, chắc con bé cũng không làm hại ai đâu. Chi Tin đã ra về, những để lại cho chúng tôi một đống suy nghĩ lẫn lộn. Tôi cũng nữa tin, nữa ngờ chắc có thể là ai chơi trò doạ moa mọi người thì sao? Từ bé đến giờ có gặp bao giờ đâu. Toàn thấy trong có tối qua đã gặp rồi, mà mình chắc vía mạnh, ma quỷ không trêu chọc được. Chúng tôi thôi bàn tán lao vào ăn cơm. Buổi chiều đến cũng rất nhanh, hoàng hôn ở đây khá đẹp, không hoang vu như về khuya, thằng Nam đã chuẩn bị đi tắm rồi, nó làm sao dám để tắm khuya nữa. Nó tắm xong đem luôn cái thau giặt đồ vào phòng để tối còn đi tè, đúng là con nhát hết chổ nói. Thằng Min cũng lo đi tắm sớm rồi, có lẻ nó cũng sợ ít nhiều từ khi nghe chuyện chị Tin kể. Bữa tối bắt đầu, hai thằng bạn thấy có vẻ lơ cơm, ăn ít hơn mọi hôm. Tôi chọc – Thôi nào, ăn cho no còn có sức khoẻ để thấy ma còn chạy kịp. Lát nó xuất hiện có mà đói run chân khỏi chạy nhá. – Mày ăn nhiều lát đi vệ sinh nhiều rồi cũng gặp ở đó mà hí hửng. – Thằng Nam càu nhàu. Tôi ăn nhiều hơn mọi khi, phải nói là no căng cả bụng. Ăn xong dọn cái đống chén rồi tôi lại bật máy tính lên online, chat facebook. Đến giữa khuy bỗng dưng cái bụng cứ ọt ẹp, chắc bị gió lạnh với lại ăn no quá nó hành rồi. 23h25, hai đứa kia chuẩn bị đi ngủ, còn tôi phải ra WC giải quyết cơn đau bụng thôi. Bây giờ trong đầu chỉ nghỉ đến việc cho cái bụng xổ ra hết mới khoẻ thôi. Tôi chạy thật nhanh ra căn nhà vệ sinh, bước lên bồn cầu. Tôi nhắm mắt xổ đợt đầu tiên, cảm giác cứ như trút được một gánh nặng to lớn vậy, thoái mái quá. Sau đó, tôi mới bình thản ngồi chờ xổ đến khi hết đau mới thôi, tôi mở mắt ra nhìn thẳng thì thấy được ô thông gió của căn nhà vệ sinh bỏ hoang, vẫn một màu tối thui. Gió lạnh xộc vào rít bên tai, trong đầu tự dưng nhớ lại chuyện thằng Nam kể rồi chuyện chị Tin kể. Tôi cảm thấy ớn lạnh quá, rồi tự trấn an mình “Trên đời này làm gì có ma, nếu có thì người đã chết có thể gặp nói chuyện với người thân rồi. Tôi nghĩ chắc ma cũng không muốn gặp tôi bộ dạng này đâu, bốc mùi quá mà”. Tiếng gió rít nghe càng lạ hơn, nghe như tiếng rên, tiếng rú lên của một người đang lạnh lắm thì phải. Tôi cố lãng tránh những âm thanh xung quanh bằng cách lấy điện thoại ra lướt web. Đang lướt tới tin bóng đá thì, cái gì đó rơi lất phất trên vai và đầu tôi, đưa tay hất chúng xuống đất. Tôi tiếp tục nhìn vào màn hình điên thoại….AAAAA…..một búi tóc xoã xuống màn hình điện thoại, tôi thót ngay ra phía cửa rồi nhìn lên. Không nhìn rõ mặt nhưng một cô gái tóc xoã treo ngược trên đó mặt chiếc áo sơ mi trắng viền đỏ mà hôm tôi chuyển trọ đến có thấy…..Tôi sợ quá đạp cửa chạy tót vô phòng, tôi lay hai thằng bạn đang ngủ say tỉnh dậy. Kéo bọn chúng lại chổ cửa sổ nhìn ra nhà WC. Cả ba đứa há mồm nhìn thấy cái bóng áo trắng lướt từ nhà vệ sinh bên này sang nhà vệ sinh bỏ hoang, nó bay vào lổ thông gió. Cả ba đứa trùm mền nhưng thức luôn tới sáng. Sáng hôm sau chúng tôi báo lại với ông chủ và dọn phòng luôn trong ngày. Ông chủ bảo cũng nghe mọi người kể lại nhưng chưa biết giải quyết như thế nào. Chúng tôi chẳng quan tâm nữa, ở được vài ngày mà đã mắc bệnh đau tim cả rồi. DinTup
Cô là Tuyền,sinh viên năm nhất đại học Bách trúng tuyển,cô mừng lắm,báo cho ba mẹ biết,ông bà biết tin thì rơi nước mắt, một phần vui cho con mình có thể đổi đời,thoát khỏi cảnh túng thiếu của gia đình,khỏi phải dãi nắng dầm sương làm ruộng,làm rẫy,cày thuê cuốc mướn sống qua ngày,một phần lo cho không có tiền nuôi cô đi ba mẹ lo lắng,Tuyền đã nói rằng mình sẽ làm được,tự đi làm nuôi cho cuộc sống của mình,không cần ba mẹ phải bận cũng đến ngày cô lên Tỉnh nhập tay ba mẹ mà lòng Tuyền nặng trĩu,không biết sắp tới cuộc sống của mình sẽ ra sao ở nơi đất khách quê người,ở chốn phồn hoa là lần đầu tiên cô xa vòng tay gia đình,xa vòng tay ba mẹ đến nơi xa một thân một mình sao mà khỏi những lo toan,những suy nghĩ nhưng Tuyền cũng tự trấn an,động viên bản thân là phải vượt qua tất cả để giúp gia đình có cuộc sống tốt hơn trong tương ngày đi,ông Huy tức ba của Tuyền có đi vay cho cô một ít để làm tiền trang trải và học phí trong những tháng đầu,cô nghĩ cô nợ ba mẹ nhiều rồi nay lại nợ thêm nữa nên quyết tâm đổi đời của cô gái 19 tuổi càng cao đi trong dòng suy nghĩ miên man của mình,cuối cùng cô cũng đã tới xuống xe,các bác xe ôm bu lại chào khách đông nghẹt trước cửa xe làm các hành khách rất khó khăn trong việc xuống túi đồ của mình thật chặt,khó khăn lắm Tuyền mới lách xuống đi lại nơi xe trung chuyển vẫn khư khư túi đồ,cô bước lên xe và nói với chú tài xế "Chú cho cháu đến kiến trúc xá ĐH Bách Khoa ạ".Xe lăn bánh,khoảng 15p sau cô đã đến nơi nhưng khi vào hỏi thì cô lên trễ quá,phòng đã kín hết ủ rũ bước ra khỏi cổng,lòng nặng nề,không biết phải làm sao "bộp" tiếng vỗ vai khá mạnh làm Tuyền giật thót người quay mặt cô bây giờ là một cô gái trẻ cỡ tuổi Tuyền,cách ăn mặt rất cá tính,quần jeans và chiếc áo thun ba lỗ đen khoác thêm áo sơ mi sọc ca rô bên đợi Tuyền lên tiếng,cô gái tự giới thiệu "Chào cậu,tui là Huỳnh Thụy An,sinh viên năm nhất ĐH Bách Khoa,tại lên trễ quá nên hết phòng rồi,thấy cậu cũng vừa trong đó bước ra nên nghĩ cậu cũng giống tui,hay tụi mình đi kiếm nơi nào trọ đi,ở chung chia tiền ra,đỡ phần nào hay phần đó." Tuyền thấy Thụy An nhiệt tình nên cũng cười đáp lại"Ừ,tui cũng lên trễ hết phòng,giờ không biết tính sao,à quên,tự giới thiệu tui tên Hà Cát Tuyền,gọi tui Tuyền được cũng sinh viên năm nhất" Thụy An hớn hở "Thế tốt quá,tui biết có một chỗ trọ gần đây nè mà không biết giá cả như thế nào,hay mình đi xem thử nha."Đi bộ khoảng 5p vào một con hẻm gần đó đến một ngôi nhà hai tầng ,nước sơn màu xám nhạt trông còn rất mới,có lẽ là vừa mới được sơn lại không lâu,trước cổng có để một tấm biển trắng "Nhà cho thuê LH0918xxxxx" Thụy An nói "Là nơi này,để tui gọi thử"Cát Tuyền ngăn lại" Thôi An,đi kiếm nơi khác đi,nhà này lớn quá,chắc tiền thuê đắt lắm"Thụy An" Không sao,yên tâm,có người nói với An là chỗ này thuê rẻ nên An mới vào đây để An gọi."Không để Cát Tuyền lên tiếng,An đã nhấn nút gọi cho chủ nhà,"..tút..tút" đầu dây bên kia đã lên máy,đó là một người đàn ông trung niên tầm 50 tuổi,giọng khàn khàn nghe có vẻ hiền lắm-Alo,Sâm nghe,ai đấy ạ?-Vâng,có phải bác là chủ căn nhà xxx không ạ?-Đúng rồi,cháu thuê nhà à?-Vâng,không biết mỗi tháng bao nhiêu ạ?-À,giá là 1 200 000đ mỗi tháng-Cháu sinh viên bác ạ,giảm tí được không,900 000đ cháu lấy nhà ngay hôm nay-Giá thế rẻ rồi cháu-Bác ơi,thương tụi cháu với ạ,1 triệu bác nhé-...thôi được định kí hợp đồng ngay à?-Vâng,cháu đang trước ngôi nhà xxx đây ạ-Rồi bác lại ngayChưa đầy 10p ông chủ nhà đã có mặt,ông mở cửa nhà cho An và Tuyền vào tham quan trước nhà là phòng khách có để sẵn một bộ sofa nâu và một chiếc tủ TV làm bằng gỗ xoay mặt ra ra sau một tí sẽ đến gian bếp ,bên trái là nhà vệ sinh trông khá chủ nhà dẫn An và Tuyền lên lầu 2,đằng trước là ban công có để một chiếc bàn học,cạnh đó là cái võng dù và có cả một chiếc TV 21" đối diện ra phía sau có một phòng ngủ khá rộng,giữa phòng là chiếc giường sắt đôi lớn có cuối phòng có một chiếc bàn xong một vòng nhà,ông chủ bảo" Nhà còn mới và sạch lắm,các cháu chỉ cần quét sơ là có thể ở,không cần dọn dẹp nhiều đâu,tiền nước và tiền điện thoại thì các cháu xài bao nhiêu trả bấy nhiêu."Nói xong ông xuống phòng khách kí hợp đồng lấy tiền cọc xong ra xe ông chủ nhà xong,Tuyền bảo" Nhà đầy đủ và to thế mà giá thuê rẻ nhỉ." "Ừ,rẻ thật ấy,hì hì"- An cô nàng bắt tay vào dọn dẹp đến 5 giờ chiều thì mọi thứ đâu vào bảo" Tuyền ở nhà nha,mình đi đâu đấy kiếm đồ ăn về ăn" Tuyền đáp"Ra chợ mua gì đi,Tuyền nấu cho." An cười" Hôm nay ta mệt rồi,nấu nướng gì nữa,kiếm gì lấp đầy bụng càng nhanh càng tốt" Chưa để Tuyền lên tiếng thì An đã chạy ra khỏi khóa từng bước lên lầu,trong đầu đang vui vì kiếm được chỗ ở tốt,thì bỗng cô nghe có tiếng TV đang phát trên phòng học,rõ ràng là từ nãy giờ đâu có mở,cô chạy nhanh lên xem thử,mọi thứ vẫn yên lặng,chưa có gì xảy ra,TV vẫn nghĩ do mình mệt quá nên sinh ảo đi lại võng ngã lưng đung đưa một lúc thì cô thiếp đi."Rầm!" Cô choàng tỉnh,chạy thật nhanh xuống bếp xem có ngạc nhiên khi nghe có tiếng nước chảy trong nhà bước thật chậm,cô thấy lạnh,lạnh buốt,cái lạnh như mùa đông ở quê cô."Bụp" bỗng đèn trong nhà sáng cuối cầu thang là một cô gái xoay lưng lại với tuyền tócc dài nhưng mặc một chiếc đầm nâu đã cũ."An hả? Đừng đùa kiểu đó,không vui đâu" Lúc này chân cô không cử động được,toàn thân cô lạnh buốt,chỉ cầu mong mọi chuyện là tưởng tượng,cầu mong cô gái đó là Thụy An đang đùa với không,nó xoay đầu lại,đầu nó xoay 360°,cặp mắt nó đỏ ngầu nhìn cô,mặt nó bê bếch máu khô,nó không có mũi,miệng nó cười một nụ cười ghê rợn máu chảy ra từ miệng nó càng lúc càng nhiều,...Còn tiếp
We will keep fighting for all libraries - stand with us! Internet Archive logo A line drawing of the Internet Archive headquarters building façade. Upload icon An illustration of a horizontal line over an up pointing arrow. Upload User icon An illustration of a person's head and chest. Sign up Log in Internet Archive Audio Live Music Archive Librivox Free Audio Featured All Audio This Just In Grateful Dead Netlabels Old Time Radio 78 RPMs and Cylinder Recordings Top Audio Books & Poetry Computers, Technology and Science Music, Arts & Culture News & Public Affairs Spirituality & Religion Podcasts Radio News Archive Images Metropolitan Museum Cleveland Museum of Art Featured All Images This Just In Flickr Commons Occupy Wall Street Flickr Cover Art USGS Maps Top NASA Images Solar System Collection Ames Research Center Software Internet Arcade Console Living Room Featured All Software This Just In Old School Emulation MS-DOS Games Historical Software Classic PC Games Software Library Top Kodi Archive and Support File Vintage Software APK MS-DOS CD-ROM Software CD-ROM Software Library Software Sites Tucows Software Library Shareware CD-ROMs Software Capsules Compilation CD-ROM Images ZX Spectrum DOOM Level CD Books Books to Borrow Open Library Featured All Books All Texts This Just In Smithsonian Libraries FEDLINK US Genealogy Lincoln Collection Top American Libraries Canadian Libraries Universal Library Project Gutenberg Children's Library Biodiversity Heritage Library Books by Language Additional Collections Video TV News Understanding 9/11 Featured All Video This Just In Prelinger Archives Democracy Now! Occupy Wall Street TV NSA Clip Library Top Animation & Cartoons Arts & Music Computers & Technology Cultural & Academic Films Ephemeral Films Movies News & Public Affairs Spirituality & Religion Sports Videos Television Videogame Videos Vlogs Youth Media Search the history of over 808 billion web pages on the Internet. Search the Wayback Machine Search icon An illustration of a magnifying glass. Mobile Apps Wayback Machine iOS Wayback Machine Android Browser Extensions Chrome Firefox Safari Edge Archive-It Subscription Explore the Collections Learn More Build Collections Save Page Now Capture a web page as it appears now for use as a trusted citation in the future. Please enter a valid web address AboutBlogProjectsHelpDonateContactJobsVolunteerPeople About Blog Projects Help Donate Donate icon An illustration of a heart shape Contact Jobs Volunteer People Audio Item Preview Flag this item for Graphic Violence Explicit Sexual Content Hate Speech Misinformation/Disinformation Marketing/Phishing/Advertising Misleading/Inaccurate/Missing Metadata audio Truyện Ma Phòng Trọ Số 7 Rùng Rợn Đôi Bạn Sinh Viên Thuê Phải Phòng Trọ Có Ma Nguyễn Huy Topics sa Language Vietnamese sa Addeddate 2020-12-27 020431 Identifier truyen-ma-phong-tro-so-7-rung-ron-doi-ban-sinh-vien-thue-phai-phong-tro-co-ma-nguyen-huy Scanner Internet Archive HTML5 Uploader plus-circle Add Review comment Reviews There are no reviews yet. Be the first one to write a review. 2,207 Views DOWNLOAD OPTIONS download 1 file ITEM TILE download download 1 file TORRENT download download 1 file VBR M3U download download 6 files VBR MP3 Uplevel BACK Mẹ Nuôi Báo Oán - Truyện Ma Mới Có Thật Về Nghiệp Oán MC Đình Soạn Kể Mà download Rợn người với câu chuyện - Động phòng trong Tập 2 Kết - Truyện ma Quàng A download Truyện ma Phòng Trọ Số 7 - Rùng rợn đôi bạn sinh viên thuê phải phòng trọ có ma - Nguyễn download [SỢ] Tấm Áo Ma - Truyện Ma Có Thật Mới Rợn Mc Đình Soạn Diễn download [Tập 3 - Kết] Mặt... - Truyện Ma Mới Có Thật MC Đình Soạn Kể Hãi & download Đạo sĩ hạ sơn Tập 31 - Siêu năng lực Xmen - Linh dị dài kì - Truyện ma Quàng A download download 39 Files download 11 Original SHOW ALL IN COLLECTIONS Folksoundomy Vietnamese Audiobooks Folksoundomy A Library of Sound Uploaded by bamboo678vn on December 27, 2020 SIMILAR ITEMS based on metadata Terms of Service last updated 12/31/2014
truyện ma sinh viên thuê trọ